Người viết văn khôn ngoan

Một hôm tôi và anh trò chuyện vối nhau: Những người viết văn thực sự rất sợ sự khôn ngoan. Kể cả tác phẩm mà nó được viết ra theo chủ định khôn ngoan cũng vậy. Một tác phẩm khôn ngoan luôn tìm cách né tránh những sự thật không có lợi cho chính nó, cho tác giả, thậm chí anh chị em nhà nó tức là những tác phẩm của chính tác giả ấy đã, đang, sẽ ra đời và người thân kẻ viết. Ớ ta có hiện tượng đó không? 0 ta khá phổ biến hiện tượng đáng buồn này. Chúng ta có cách gì giải quyết vấn đề này không? Chúng ta không có cách gì giải quyết vấn đề này được. Vĩnh viễn là như thế ư? Vĩnh viễn là như thế. Cứ phải sống chung vối nó ư? Chắc chắn phải sống chung với nó. Tại sao? Tại không thì chính tác phẩm của chúng ta bị nó giết. Nó là ai? ư, nó là ai…

người viết văn

Người viết văn khôn ngoan

Nhưng ông ạ. anh Phương bật dậy nói vối tôi, không sợ đâu, không sợ đâu, đừng sợ gì cả. Im lặng rất dài sau đó Phương đột ngột chuyển đề tài. Anh bảo: Từ xưa tối giò hình như thế giới chưa từng bỏ sót một tài năng nào, hơn thế, có khi nó còn ưu ái tôn vinh nhầm nữa là đằng khác. Cho nên tôi rất ghét những thằng hoắng huýt, bọn này sợ bị bỏ sót nên phèng la to quá làm nhức cả óc. Vớ vẩn lắm. Có những lúc cũng không nên nói chuyện với Phương vì lão toàn nói những điều tất yếu, những điều đã cũ, đã xảy ra, đã kinh điển, đã ổn định thì nói với nhau làm gì. Vậy mà cái thằng kiệm lời như anh lại nói. Nguyên nhân là do đâu? Anh cẩn thận nên thê ư? Anh nói cho nó xong đi ư? Không, thấy nghiền ngẫm tâm đắc lắm.

Thì ra anh nói để thoại với những rùm beng xa lắc đâu đó, vối những thứ trà dư tửu hậu đâu đó toàn nhai đi nhai lại những chuyện vặt vãnh lố lăng trong cuộc sổng, trong giới văn nghệ, toàn tâng bổc xu phụ vặt nên anh cáu, nhắc lại một ý tứ cũ, một tất yếu không cũ. Lúc đó, tôi như cũng thấy anh đang kiểm chứng điều gì đó và hãi sợ chính mình… Và những lúc như thế tôi cũng thường im lặng. Những lúc ấy, sao mà tôi nhớ đến cái truyện ngắn rất hay của nhà văn liệt sĩ Nguyễn Ngọc Tấn – Nguyễn Thi đến thế. Truyện nhà văn viết từ hồi còn chiến tranh, khi in ra nhiều người bảo nó có vấn đề, nó bi quan.

người viết văn không ngoan

Chuyện về một chiến sĩ trước sức ép tàn khốc của chiến tranh giáng xuống thể chất và tinh thần anh quá khôc liệt, quá sức tưởng tượng, đã mắc bệnh tâm thần. Và một cô gái, nữ y sĩ chăm sóc cũng có một éo le khôn xiết. Đến khi câu chuyện của người lính tâm thần kia sắp cởi ra cũng là lúc câu chuyện đòi tư về cô y sĩ cần phải được khép lại, vĩnh viễn đóng lại. Câu chuyện nặng nề từ đầu đến CUÔ1, từ bối cảnh, câu chữ, tuyến nhân vật và giọng kể. Đã có một thòi người ta định lấp nỗi đau bằng mọi giá. Và đương nhiên, truyện ngắn Im lặng của nhà văn Nguyễn Thi, một câu chuyện rất hay, cách viết chín, sâu và cốt truyện rất đa nghĩa ấy thòi ấy làm nhiều người không thích.

Bài viết này được đăng bản quyền trên website báo thời trang: baomoi24h.info, mọi thông tin đóng góp xin vui lòng comment ở phía dưới. Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *