Giọt nước mắt hiếm hoi

Không biết những giọt nước mắt hiếm hoi kia là do nhà văn nhố đến ông anh hay thương cho sô’ phận một đội bóng có năm mươi làm truyền thống bỗng nhiên một ngày mọi người không được nhắc đến, đọc lên, đưa vào văn bản như những gì đang xảy ra trong đòi sông bóng đá. Lôgô chẳng hạn. Thương hiệu truyền hình chẳng hạn. Màu cờ sắc áo chẳng hạn… Ây là những lẽ chính danh thôi, chứ trong tim người hâm mộ, trong tâm người yêu bóng đá, đặc biệt lứa các ông, đặc biệt các nhà văn quân đội thì sao xóa nổi. Lê Lựu lại nói đứt quãng mà như hỏi vào khoảng trống: Sao lại thế được nhỉ? Sao lại thế bao giờ? Sao bây giò họ xóa một đội bóng giàu truyền thông dễ dàng đến thế. Rồi thì cũng sẽ không đi đến đâu đâu khi cứ trao đi đổi lại chỉ vì những thứ vật chất thông thường.

giọt nước mắt hiếm hoi

Giọt nước mắt hiếm hoi

Không giữ được Thể Công, những người yêu bóng đá quân đội, những người lính nơi biên giới hải đảo bót đi một niềm đam mê, một niềm tự hào là một mất mát lốn lắm. Những người lính ấy sẽ nhìn chúng ta như thế nào. Họ sẽ lấy cái gì đề bù đắp, để làm phong phú đời sống văn hóa tinh thần của mình. Và lòng tin của họ. Thiệt nhiều chứ không lợi lộc gì đâu. Có lợi cũng chỉ là lợi ích của một số người. Chúng tôi ngồi lặng trước người lính già, trước nhà văn trăm ngàn thứ lo toan, luôn ôm rơm rặm bụng nhưng những lo lắng, vân vi của ông không phải không có cơ sở mà bỗng thấy cuộc sống xung quanh có những lúc như là đang chật chội, nhỏ nhen, mánh lới quá chừng, ông nhắc lại lòi của Nghệ sĩ ưu tú Đức Trung.

Tất cả các bà mẹ trên thế gian này đều giống nhau khi hoài thai, ấp ủ và sinh nở những đứa con. Còn những đứa con sinh ra và bước vào cuộc đời không giôhg nhau. Tất cả chúng có một tính cách riêng, một sô phận, và một cách đề đi đến cuộc sống này không giôhg ai cả. Trong đó những đứa trẻ ngây thơ nhất, ngu ngơ nhất, và yếu đuôi nhất sẽ trở thành những kẻ viết văn dở hơi như tôi đây… Mẹ tôi tên là Lẽ Thị Túc. Một người đàn bà nông dân thuần khiết. Bà làm vợ của một ông đồ nho nổi tiếng ở Khoái Châu, Hưng Yên, được nhiều sắc phong của nhà vua ban tặng. Ồng đồ nho suốt ngày đi cho chữ thiên hạ nhưng vợ mình thì lại mù chữ.

giọt nước mắt

Cha mẹ tôi không bao giờ cãi nhau. Cha tôi suôi ngày đi cho chữ, uống rượu say, về nhà không biết làm bất kỳ việc gi. Ông có hai bà vợ, cả hai bà ở hai nhà gần nhau, sinh con và mỗi bà tự nuôi lấy lũ con của mình. Ông hiền lành như đất, hai bà có phàn nàn la mắng, ông củng làm thinh cấm cãi lại vợ bao giờ. Ổng sông cùng với bà cả là mẹ tôi, gá thêm với bà hai sinh thêm hai người con trai. Trong ký ức tuổi thơ của tôi, mẹ và “dì ghẻ” sông với nhau hòa thuận lắm. Mẹ tôi rât hiền, bà dì thì có sắc sảo hơn mẹ nhưng tốt tính và quý tôi lắm. Ân tượng của tôi về mẹ sâu đậm nhất là cả một khoảng thời gian dài, đận mùa đông, rét giáp hạt năm 1947 – 1948, cả làng đói, đói rã cả ruột. Vừa đói vừa rét, gió cứ thổi thông thôhg từ bụng thôi ra.

Bài viết được cập nhật trên site báo thời trang, mọi thông tin góp ý xin vui lòng comment ở phía dưới. Cam ơn các bạn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *